Album hay 2025
- K.K.N.
- Dec 31, 2025
- 21 min read
Năm 2025 khép lại với nhiều album vô cùng hấp dẫn. Điểm đặc biệt của năm nay chính là sự trở lại của các nghệ sĩ / ban nhạc cây đa cây đề trong dòng nhạc của họ với chất lượng âm nhạc vẫn ổn, ví dụ như MSG, Billy Idol, Pulp, Suede, Alice Cooper, Clipse, Wu-Tang Clan, Mobb Deep, v.v. Dù mấy tháng cuối năm chúng tôi không có thể dành nhiều thời gian để nghe nhiều các album mới được phát hành, danh sách chọn lọc lại cuối cùng vẫn còn khá nhiều để chia sẻ với các bạn.
1. Clipse - Let God Sort Em Out: Một nhạc phẩm hay xuất sắc. Dưới bàn tay ma thuật của Pharrell, những bản beat được chế tác tinh xảo và hút hồn như phần lời của hai anh em nhà Clipse vậy. Bên cạnh track mở đầu “The Birds Don’t Sing” đầy cảm xúc mà hai anh em rap về người mẹ và người cha đã khuất, Clipse bắt đầu ôn lại cuộc đời đầy sóng gió của họ. Push sẽ thường mở bài và Malice sẽ kết bài. Và như thường lệ, dù tài năng và kỹ thuật rap của Push vẫn là thứ tôi kính nể ở anh, trình của ông anh Malice vẫn luôn nhỉnh hơn qua phần lời sắc bén đa nghĩa. Nhưng tổng thể, cả hai anh vẫn rap ca từ sắc bén như trước. Vẫn có những bài nhắc lại các câu chuyện muôn thuở đấy, vậy mà họ vẫn lại viết ra các góc nhìn và ẩn dụ mới còn sâu sắc và trưởng thành hơn.
2. Andy Timmons - Recovery: sự trở lại được chờ đợi dành cho Andy Timmons với tone đàn nghe cái nhận ra liền và nguyên một album có sự pha trộn cân bằng giữa giai điệu và tốc độ.
3. The Weeknd - Hurry Up Tomorrow: sau After Hours và Dawn FM là hai phần đầu của bộ trilogy với màu nhạc hoài niệm của thập niên 80 với âm thanh disco và new wave, thể hiện một bước chuyển hướng nhạc rõ nét, Hurry Up Tomorrow bằng cách nào đó vẫn tiếp tục nâng phong cách nhạc này lên hẳn một tầm cao mới. Album hạ màn cho nghệ danh “The Weeknd” vừa tạo được sự đa dạng, vừa vẫn giữ được tính đồng bộ, với các khúc chuyển nhạc mượt mà. Điều tôi ấn tượng với Hurry Up Tomorrow là nhạc phẩm này như một sự tổng kết các nét nhạc đặc trưng của The Weeknd từ xưa tới giờ, gồm cả những mảng tối buồn lẫn những khoảng sáng tạo bởi các vòng hợp âm còn hấp dẫn sáng tạo hơn cả các đĩa gần đây, khiến cho giai điệu nhạc cùng giọng hát bay bổng của anh rõ nét và hấp dẫn hơn.
4. As December Falls - Everything's On Fire but I'm Fine: tương lai của nhạc Rock là đây, với âm hương Punk chắc nịch pha lẫn với những câu solo đầy ngạc nhiên và cả những đoạn nhạc ambient đầy lạ lẫm. Nữ ca sĩ Bethany Hunter chắc chắn sẽ có tiếp tục tiến xa như là một truyền nhân số má của Hayley Williams, và xin thưa với đội hình mới của Linkin Park, hãy nhìn As December Falls xem họ có thể làm được gì chỉ với ngần ấy món nhạc cụ.
5. Lily Allen - West End Girl: sự trở lại của Lilly sau 7 năm vắng bóng không gây chút thất vọng. Ngược lại đây còn là nhạc phẩm bộc bạch, sâu sắc về câu chuyện hôn nhân có cái kết buồn của Lilly với diễn viên David Harbour. Về phần nhạc, những gì người ta yêu ở nhạc của cô đều có ở album này và hơn thế nữa. Đó là giai điệu êm dịu trên vòng hợp âm không đơn giản, và cách cô thể hiện các ca từ của một câu dài trên một nốt nhạc mà không bị đơn điệu.
6. Mac Miller - Balloonerism: được ghi âm quanh thời điểm năm 2014, khi Mac Miller tung ra mixtape Faces, Balloonerism vì thế mang nhiều chất thể nghiệm của giai đoạn làm nhạc của anh lúc bấy giờ. Với phần sản xuất phần lớn do Mac phụ trách, Balloonerism cũng vì thế mang nét jazz và sắc tối như Faces. Trong album Balloonerism, phần nhạc được phối khí khéo léo tạo ra không gian thực sự có chiều sâu. Các hợp âm jazz thể hiện qua tiếng nhạc cụ live được chơi gồm trống, keyboard, guitar và đặc biệt đàn bass do Thundercat thể hiện được phối khí hoà âm cực ấm áp, tạo cho phần nhạc tràn ngập cái hồn ít thấy trong nhạc hip hop, ôm ấp quanh vocal rap xen lẫn hát của Mac hay tuyệt vời.
7. Billy Idol - Dream Into It: bình mời riệu cũ, Billy Idol như muốn đưa chúng ta dạo chơi với các khung hình kỷ niệm bằng cách tạo ra những bài mới nhưng mang màu sắc cũ. Sự góp mặt của 2 tay guitar kỳ cựu Steve Stevens và Billy Morrison khiến album có nhiều thứ đáng nghe hơn là giọng hát của Billy Idol
8. Larkin Poe - Bloom: những tưởng thứ âm nhạc rock đậm chất country và blues đã không còn gì mới mẻ thì hai chị em nhà Lovell vẫn biết cách làm mới cho thể loại nhạc này với cách sản xuất khá tỉ mỉ của họ.
9. Tremonti - The End Will Show Us How: Mark Tremonti không ngừng mang đến những bất ngờ cho chúng ta khi không chỉ liên tục vùi đầu vào các dự án âm nhạc khác nhau mà vẫn giữ chất lượng cao, mà anh còn cho thấy các kỹ năng âm nhạc của mình ngày một được gọt dũa tôi luyện. Bên cạnh các câu riff vẫn được Mark viết ra đầy sức nặng và cuốn hút, trên phần production căn chỉnh âm thanh hoành tráng của các nhạc cụ, giai điệu và giọng hát của Mark được thể hiện đầy điêu luyện. Với album này, Mark chứng tỏ cho thấy anh thừa khả năng để sánh ngang cùng Myles Kennedy nếu hai anh chia sẻ vai trò vocal trong Alter Bridge, và thậm chí sẽ làm cho nhạc của AB trở nên thú vị hơn.
10. G3 - Reunion Live: sự trở lại được mong chờ của Joe Satriani, Steve Vai, và Eric Johnson. Rất nhiều nhạc so với album trước cách đây cũng gần 30 năm trời, và dĩ nhiên là chất lượng âm thanh thu live giờ đây nghe thật tĩ tã.
11. One OK Rock - Detox: chúc mừng các bạn đã trở thành một ban nhạc Mỹ chính hiệu, có lẽ nhờ việc kiếm được hợp đồng và chuyển hẳn sang Mỹ sống. Nhưng có lẽ các bạn đã không còn chút chất Nhật nào nữa rồi, thứ đã từng đưa tôi tới nhạc của các bạn 10 năm trước.
12. FKA Twigs - Eusexua: tiêu đề của album cũng như track đầu tiên của đĩa được Twigs tạo ra từ sự kết hợp giữa hai từ “euphoria” và “s e x u a l” để miêu tả trạng thái hưng phấn tột đỉnh khiến một kẻ có thể vượt ra khỏi th â n x á c của con người. Nền nhạc chịu ảnh hưởng của techno mà Twigs định hướng cho album này mang năng lượng lớn để miêu tả trạng thái cực điểm đó. Nhưng thứ giai điệu êm ái mà FKA Twigs sáng tác được thể hiện qua giọng hát ngọt tuyệt hay của mình mới là cảm xúc chính của nhạc phẩm này.
13. Sam Fender - People Watching: khả năng sáng tác giai điệu của Sam Fender thật đáng nể. Với album này, anh tiếp tục chứng tỏ mình là một trong những nghệ sĩ tài năng đại diện của nước Anh.
14. The Delines - Mr. Luck & Ms. Doom: nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng nốt nhạc nào ra nốt đấy. Hay tuyệt vời.
15. Manic Street Preachers - Critical Thinking: album thứ 15 của ban nhạc đến từ xứ Wales vẫn giữ nét nhạc đặc trưng của họ, đó là các hợp âm trưởng với phần chuyển đổi rất hấp dẫn mà vẫn có nét tối phía sau đó, tạo nên các bài có giai điệu rất hay.
16. Bartees Strange - Horror: âm thanh có lúc k i nh d ị như chính tên album qua biến đổi của hợp âm, nhưng có lúc lại nhẹ nhàng ngọt dịu. Album của người nghệ sĩ gốc Anh này mang âm sắc lạ và hay, dưới bàn tay sản xuất của Bartees Strange cùng với Jack Antonoff và nhiều producer khác, tạo sự đa dạng khó đoán qua từng track.
17. Doves - Constellations For The Lonely: thứ indie rock của ban nhạc Anh Quốc trong album mới của họ mang màu sắc tối và đẹp.
18. Avantasia - Here Be Dragons: tiếc cái công anh làm nhạc mất mấy năm cho album này nên tôi cũng cố gắng nghe hết nhưng phần nhạc có lẽ đã thiếu dần những màn ôm cua tăng tốc bất ngờ rồi.
19. Dream Theater - Parasomnia: Parasomnia, album nóng hổi vừa ra lò của Dream Theater có lẽ sẽ thỏa mãn các fan lâu năm của band với sự trở lại đầy mong đợi của tay trống Mike Portnoy. Không còn Mike Mangini đầy chất thép, âm nhạc của DT trong album mới nhất này có vẻ nhiều không gian để "thở" hơn và Mike Portnoy cũng không quên đem theo một vài chiêu mới từ ngày ra solo (như vài chiêu sử dụng trong Nightmare chơi cùng A7X). Nhưng ngoài sự khác biệt khá rõ ràng ở phần trống, những cây khác có vẻ quá hài lòng với việc gặp lại ông bạn cũ để jam những câu nhạc đắc ý, mà không làm mới nhiều trong phần nhạc lắm với khá nhiều mô típ nay đã thành lối mòn. Nhưng như một câu chuyện cổ tích có hậu về một nhà hát của một giấc mơ, có lẽ các fan trung thành sẽ không cần phải cầu nguyện hay tiếc nuối nữa, vì một câu chuyện kiểu như của Roger Water và Pink Floyd đã không xảy ra với ban nhạc được nhiều người yêu mến này.
20. Lady Gaga - Mayhem: một nồi lẩu ngon với nhiều màu sắc, đen tối có, tươi sáng có, đi3n loạn có, tình cảm có, gồm cả những gì chúng ta đã quen với nhạc của Gaga từ trước lẫn sự ảnh hưởng của các nghệ sĩ khác, từ Nine Inch Nails, Gwen Stefani, Radiohead, cho tới Prince, Daft Punk, Michael Jackson. Với Mayhem, Lady Gaga chứng tỏ cô vẫn thừa khả năng viết ra những bài nhạc có giai điệu hay vô cùng catchy và thể hiện chúng bằng chất giọng đầy nội lực, nhưng khác là lần này cô tìm thêm cảm hứng cả từ những phong cách nhạc của nhiều nghệ sĩ khác nhau cho một album phong phú về thể loại.
21. Arch Enemy - Blood Dynasty: đổi tay guitar lấy ngay vận mới. Arch Enemy có vẻ đã quay trở lại với Pop Death, album nghe mượt và sử dụng nhiều yếu tố ăn khách của AE thời xưa lẫn vài phần màu sắc copy từ tay guitar giàu ảnh hưởng tới Michael Amott là Michael Schenker.
22. Miguel - CAOS: tôi không nghi ngờ khả năng sáng tác và chất giọng của anh nhưng tôi không nghĩ Miguel lại làm ra được một album nghe bất ngờ và cá tính đến vậy. Sự thể nghiệm rõ rệt ở âm thanh táo bạo và những cú chuyển beat giữa bài rợn tóc gáy, có phần "hỗn loạn". Rồi như track "Oscillate" chẳng hạn, thật không hiểu sao thứ giai điệu chạy trên các nốt nhạc không liên quan đến nhau mà lại nghe hay và hợp lý đến vậy. Giọng hát của Miguel thì hay miễn bàn.
23. Japanese Breakfast - For Melancholy Brunettes (& Sad Women): như cái tên album, nhạc phẩm này có nét đượm buồn với giai điệu nhạc được viết rất hay, đủ hấp dẫn để níu giữ người nghe trên nền nhạc êm du, đôi lúc còn mộc mạc.
24. Perfume Genius - Glory: nhẹ nhàng trầm lặng, Perfume Genius phát hành nhạc phẩm mới này với phần giai điệu được viết tuyệt hay, và phối nhạc vừa đủ, không cầu kỳ nhưng lại vẫn có điểm nhấn.
25. Alison Krauss & Union Station - Arcadia: không có gì mới mẻ về âm nhạc mấy mà có lẽ nội dung các câu chuyện mới là thứ Alison Krauss và các cộng sự muốn chia sẻ.
26. Jethro Tull - Curious Ruminant: có một vài hương vị từ Jethro Tull kiểu cũ nhưng đúng là không còn tay guitar Martin Barre, các câu riff của Jethro Tull không còn nghe hấp dẫn và mượt mà qua những nhịp lẻ nữa.
27. Greentea Peng - Tell Dem It's Sunny: âm thanh neo soul kết hợp rap và R&B tạo một không gian âm nhạc vừa quen vừa lạ.
28. Spiritbox - Tsunami Sea: đáng chú ý đấy, Spiritbox. Hãy theo dõi thêm band này.
29. Bon Iver - Sable, Fable: những giai điệu Justin Vernon viết ra cho nhạc phẩm mới này tuyệt đẹp, soulful, nhưng cũng lại không thiếu yếu tố bất ngờ trong phần sản xuất, ví dụ như những đoạn nhạc xen kẽ âm sắc hơi rè và đặc để quấy bầu không gian nhẹ nhàng.
30. Daniel Caesar - Son Of Spergy: một lần nữa giọng hát ngọt ngào của Daniel lại giúp anh chuyển tải thứ giai điệu phức tạp mang phong cách rất "Caesar". Album mới này của Daniel không còn những giai điệu dễ nghe trong Never Enough, nhưng với những ai quen với Freudian thì Son Of Spergy vẫn thấm đậm cảm xúc. Có thể sẽ có người cho rằng album này nghe chưa đủ đã, nhưng tôi thích sự giản dị trong cấu trúc bài, với một số đoạn gài gắm chuyển đổi phần phối khí âm thanh nhạc cụ thực sự ấn tượng.
31. Wu-Tang & Mathematics - Black Samson, the Bastard Swordsman: phong cách rap đỉnh cao với phong độ không mai một của các thành viên trong Wu-Tang Clan kết hợp với phần production hiện đại và dễ nghe hơn làm nên một album rất đáng nghe cho các fan của nhóm.
32. Mumford and Sons - Rushmere: tiếp nối kiểu nhạc của Delta mà tôi rất kết, Mumford and Sons vẫn không quên đính thêm vài bản folk theo kiểu cũ của họ.
33. Viagra Boys - Viagr Aboys: hợp nhạc post punk của ban nhạc đến từ Thuỵ Điển này, tôi thấy đĩa nào của họ cũng hay. Và cái này cũng vậy.
34. The Mars Volta - Lucro Sucio; Los Ojos del Vacio: album mới của ban nhạc vẫn giữ chất progressive như trước, nhưng cũng không ầm ĩ điên loạn như thứ nhạc chơi ngày đầu. Đổi lại, đó là sự trộn lẫn giưa màu sắc latin và những hợp âm jazz qua phần mix của các nhạc cụ bộ gõ và tiếng kèn được phối rất hay, hấp dẫn cho một fan của The Mars Volta như tôi.
35. Melvins - Thunderball: âm thanh chắc nịch và đầy sức nặng hút người nghe vào thứ nhạc mà các thành viên trong band thể hiện đầy tự tin trên nhịp độ vừa phải, với câu nhạc nào chắc cú câu đấy.
36. Valerie June - Owls, Omens, and Oracles: lối hát đầy cá tính của June được làm ấm bởi phần nhạc soul cảm xúc có giai điệu dễ đi vào lòng người.
37. Kali Uchis - Sincerely,: album "Sincerely," với dấu phẩy nằm trong chính cái tên chính là những bức thư mà Kali gửi gắm cho thế giới, cũng như tự gửi gắm cho chính bản thân với những dòng nhắn nhủ qua lời ca cảm xúc. Điều thú vị là nhiều bài trong album này được Kali viết mà không cần tới nhạc, nhưng giai điệu và lời hát chưa hoàn chỉnh cứ thế tuôn ra mỗi khi cảm xúc ùa đến với cô. Thế mới thấy tài năng viết nhạc của Kali Uchis mới thật tuyệt vời, bởi thứ giai điệu soulful đó không đơn giản, có lúc rất phức tạp ở các quãng nhạc cô lựa chọn giúp cho phần hợp âm được bổ sung sau đó trở nên đa sắc và phần phối khí phảng phất thứ màu cũ kỹ đầy hoài niệm.
38. Smith/Kotzen – Black Lights / White Noise: không hiểu Black Lights và White Noise có phải để mô tả tính cách khá trái ngược của hai tay guitar sừng sỏ này không, nhưng đây quả là một album cực đáng nghe với rất nhiều các yếu tố mà album đầu tiên của họ chưa có dịp thử nghiệm, như chơi guitar bè, guitar ở tuning thấp, …
39. Car Seat Headrest - The Scholars: lấy cảm hứng từ nhạc cổ điển lẫn những concept album kinh điển như Tommy của The Who và Ziggy Stardust của David Bowie, concept album này của ban nhạc mang một nét duyên trong hoà âm ở từng cấu trúc mỗi bài, khiến cho thời lượng khá dài của các track không làm người nghe cảm thấy mệt mỏi. Thậm chí đây dễ dàng là một trong những album hay nhất năm 2025 của ông Kink.
40. Billy Woods - Golliwog: album mới của thành viên bộ đôi hip hop Armand Hammer có âm thanh thô kệch, nhiều lúc thiếu vắng những nhịp trống, chỉ để các nhạc cụ ma quái cùng tiếng bass làm chủ đạo, để lại các khoảng trống cho Billy rap kể các câu chuyện "kinh dị" của đời thực. Nhưng khi tiếng trống đó xuất hiện, nó có thể làm đầy và vang lên từng hồi như nhịp tim đập hồi hộp giữa không gian tối tăm đó.
41. Thom Yorke & Mark Pritchard - Tall Tales: màn hợp tác của Thom Yorke cùng nhạc sĩ chuyên về dòng nhạc điện tử Mark Pritchard mang tới một album hay và kỳ quái. Được sản xuất bởi Pritchard nhưng Yorke cũng góp sức với phần phối khí, bên cạnh việc góp giọng, Tall Tales đen tối và quái dị như những hình ảnh được dựng lên trong MV của single đầu tiên "Back In The Game".
42. Garbage - Let All That We Imagine Be The Light: sau album No Gods No Masters có màu tối cùng những chủ đề mang tính xã hội và chính trị, nhạc phẩm mới này của band chuyển sang âm thanh "sáng" và "pop" hơn chút, nhưng lại cuốn hút theo cách người nghe đã từng quen với Garbage từ những ngày đâu. Giờ đây còn được làm mới bằng tiếng đàn điện tử tạo không gian nhạc industrial quái dị và quyến rũ.
43. Ty Segall - Possession: một album hay tuyệt vời của nghệ sĩ tài ba này. Nó mang âm hưởng rock của những thập niên xưa, về tận cả cuối những năm 60, nhưng lại không bị cũ kỹ nhờ trình viết và soạn nhạc đầy cá tính.
44. Kathryn Joseph - We Were Made Prey: thứ nhạc nhẹ nhàng chậm rãi cứ từ từ ngấm nhờ giai điệu và giọng hát mê hoặc của Kathryn. Đó là vì âm thanh đượm buồn và có phần ma mị chăng?
45. Mr. Fastfinger & Mika Tyyska – Solarium Dreams: Mr. Fastfinger không chỉ chơi nhanh mà còn chơi rất hay với thứ âm nhạc giàu trí tưởng tượng và mang nhiều hình ảnh. Tin tôi đi, chúng ta đang ở thời kỳ hoàng kim của âm nhạc chỉ với guitar solo, khi kỹ thuật đã không còn là vấn đề cũng như ba cái màn quét dây đã mắt không còn là mốt thời thượng, các nghệ sĩ dường như đua nhau dùng cây guitar của họ để tạo ra những câu chuyện kỳ vĩ hơn và đưa người nghe tới những vùng trời mà thậm chí họ còn chẳng cần phải để ý mình đang nghe tiếng guitar.
46. MØ – Plæygirl: ngoài việc MØ bắt chước Emoodzik bọn tôi với chữ ‘æ’ thì nhìn chung album này có vẻ quay lại với nhạc pop truyền thống, và chắc chắn là nghe bắt tai hơn album trước đây của em.
47. Punk Rock Factory – All Hands on Deck: album làm ta nhớ lại tất cả những bản nhạc đình đám thời MTV Most Wanted cuối thập niên 90s. Tất cả đều được vặn nhanh hết lên và chơi thật nặng.
48. Little Simz - Lotus: không còn sự tham gia của producer Inflo trong 3 album trước do những bất đồng về tài chính, album mới của Simz kết hợp gơie Miles Clinton James và vẫn tạo được phép màu nhiệm. Không những thế nó cho phép Simz thể nghiệm lối nhạc mới, bộc lộ rõ tài năng của cô, khiến cho Lotus lại tiếp tục trở thành một nhạc phẩm xuất sắc.
49. Joanne Shaw Taylor - Black & Gold: lâu lắm rồi mới lại có một album nhạc blues rock nghe chất lượng. Joanne Taylor thậm chí đã đẩy âm nhạc của mình ra xa hơn khỏi cái gốc blues bằng những tiết tấu nhanh và cả những màu sắc pha trộn với âm nhạc nặng, nhưng mỗi khi tới đoạn solo, cô lại khiến người nghe phải vỡ òa với cái gốc của mình.
50. Pulp - More: album đầu tiên sau 24 năm vắng bóng của ban nhạc trong nhóm tứ trụ Britpop ngày nào. Nhờ vào những nhạc phẩm solo chất lượng trong mấy năm gần đây của frontman Jarvis Cocker, người nghe có thể kỳ vọng More sẽ thành một album ổn. Có điều nó lại hay hơn cả mức ổn rất nhiều. Các sáng tác có giai điệu hay đỉnh cao cùng phần phối khí giữa những thành viên chủ chốt của band (ngoại trừ bassist Steve Mackey đã qua đời 2 năm trước) mang lại những cảm xúc tuyệt vời nhất mà người ta đã từng biết tới Pulp trong Different Class lẫn This Is Hardcore.
51. U.S. Girls - Scratch It: nhạc phẩm mới nhất này của Meghan Remy hay tuyệt vời. Đó là loạt những sáng tác đi vào lòng người và được phối khí đầy tinh tế, không màu mè mà vẫn lại tạo sự bất ngờ qua từng track.
52. S.G. Goodman - Planting By The Signs: không cần cầu kỳ, phức tạp trong phần hoà âm, tiếng đàn gảy và giọng hát của Goodman cứ len lỏi và chạm cảm xúc người nghe đầy êm ái. Quả là một album tuyệt hay!
53. Tropical Fuck Storm - Fairyland Codex: âm thanh mang thể loại noise rock nhưng không quá khó nghe, cộng thêm lối thể nghiệm khiến cho album của ban nhạc nghe càng ấn tượng từ đầu cho tới cuối. Đây quả là một nhạc phẩm đáng nhớ và cần phải nghiền ngẫm.
54. Wet Leg - Moisturizer: lại qua bàn tay của producer Dan Carey như ở album đầu tay phát hành 3 năm trước, Moisturizer hơi khác hơn đĩa trước và vẫn cực kỳ chất lượng. Với cá nhân tôi, đĩa này còn hay và "dễ nghe" hơn album trước.
55. Patty Griffin - Crown Of Roses: các sáng tác của Patty đẹp tuyệt vời ngay từ nốt đàn đầu tiên vang lên. Một album xuất sắc cho ai hợp thứ nhạc giàu cảm xúc pha trộn giữa folk và blues.
56. Alice Cooper - The Revenge of Alice Cooper: bình cũ cho riệu cũ khi Alice Cooper quyết ra đĩa với các đồng đội từ khi ban nhạc còn mang tên Alice Cooper chứ đó chưa phải tên một cá nhân. Mà đúng là họ quay lại thứ âm nhạc thời đó thật mà âm thanh vẫn mang dáng vẻ mới toanh.
57. Tyler, The Creator - Don't Tap The Glass: Nếu như track đầu tiên “Big Poe” có màu sắc đặc biệt của vị khách mời Pharrell Williams, thì cả album này có thể cảm nhận thấy được sự ảnh hưởng mạnh mẽ từ âm thanh funky và các vòng hợp âm kỳ quái của không chỉ Pharrell, mà còn chính của The Neptunes. Những đoạn chuyển hợp âm đầy cá tính, làm nền tảng cho các câu synth ma quái rất hợp cho lối rap quái dị, với flow bám chắc đều theo tempo nhanh của Tyler, gợi nhớ cách anh hay rap trong những album đầu tiên. Đã thế tiếng đàn synth có âm sắc độc đáo còn là nguồn cảm hứng để Tyler đưa những đoạn nhấn ở nửa cuối bài “Big Poe”, “Sugar On My Tongue” hay phần chuyển từ “Don’t Tap The Glass” sang “Tweakin’” đầy ảo diệu. Có thể nói phần beat được Tyler sản xuất không chỉ có nhịp độ rộn ràng mà được anh chồng các lớp âm thanh nghe vô cùng bận rộn, nhưng lại cái nào ra cái đó nhờ sự đan xen nhịp điệu rất hay.
58. Freddie Gibbs & The Alchemist - Alfredo 2: Gibbs đã bao giờ gây thất vọng khi rap trong các nhạc phẩm hợp tác cùng The Alchemist chưa? Câu trả lời các bạn đều biết và lần này cũng vậy. Quả thực Gibbs tìm ra nguồn cảm hứng bất tận từ phần nhạc không hề dễ rap theo của Alchemist để viết ra những nhạc phẩm chuẩn mực của một những rapper tôi nể nhất hiện nay.
59. Open Mike Eagle - Neighborhood Gods Unlimited: giọng rap của Mike nhẹ nhàng ấm áp cứ thế thủ thỉ vào tai trong một album có phần nhạc được mix hài hoà, vừa đủ đầm, mà không có một khoảnh khắc nào của sự nhàm chán.
60. Five Finger Death Punch - Best of Volume 1 & 2: bình mới riệu cũ. Các bài hát nghe quen quen mà lạ là và đặc biệt hơn là dành nhiều đất diễn cho tay guitar mới của họ là Andy James với những bản phối nghe thật lạ lùng.
61. Hayley Williams - Ego Death At A Bachelorette Party: sau khi upload gần hết các track lẻ lên website và nền tảng streaming, Hayley cuối cùng cũng cho ra một trình tự tracklist cho album hoàn chỉnh có tên đầy đủ như trên. Không hẳn "quái" như hai album solo trước, Ego Death vẫn có chất liệu "nghịch" trong thứ nhạc dễ đi vào lòng người hơn. Với Ego Death và hai album solo trước đó, thật sự Hayley chỉ càng chứng tỏ cô thừa tài năng để tự mình làm ra các nhạc phẩm quái mà vẫn vô cùng chất lượng.
62. Helloween - Giants & Monsters: album mới của Helloween với hai nửa câu chuyện: khá nhiều filler ở nửa đầu và nửa sau đầy progressive bắt đầu từ track "Universe". Tôi rất thích sự trở lại trong cách hát quái quái của Andi Deris, nhưng cũng không biết sẽ nên tiếp tục trông đợi điều gì từ Helloween từ sau album này.
63. Earl Sweatshirt - Live Laugh Love: một album rất hay của Earl. Các bản beat không dễ nghe nhưng lại cực hợp lối rap trầm và "thiếu năng lượng" mang phong cách riêng này.
64. Conan Gray - Wishbone: nhạc sĩ kiêm ca sĩ người Mỹ này có cách sáng tác và thể hiện các bài nhạc pop rock vô cùng cá tính. Chúng vừa quen ở vòng hoà âm và giai điệu mà vừa lạ ở những chuyển đổi khó ngờ.
65. Wolf Alice - The Clearing: ban nhạc Wolf Alice luôn biết cách nắm bắt cảm xúc bài nhạc qua lối sáng tác và thể hiện không chỉ phần hát mà còn phần phối nhạc cụ mới mẻ so với album trước.
66. Ghostface Killah - Supreme Clientele 2: chắc Ghost nghe được lời tôi chê ở phần nửa sau của album Set The Tone (Guns & Roses), nên anh bỏ qua các con beat phục vụ thị hiếu giới trẻ để tập trung cho phần lời điêu luyện.
67. Greg Freeman - Burnover: album mới này của Greg gây ấn tượng với tôi ngay lần nghe đầu tiên. Nó dì dị đầy cá tính qua các âm sắc nghịch tai, nhưng hay khó cưỡng nhờ màu sắc blues. Đây cũng là minh chứng cho việc hát không cần hay nhưng nhạc làm chất thì tổng thể lại là một nhạc phẩm vô cùng xuất sắc.
68. Babymetal - Metal Forth: Nỗ lực thứ tư của các cô gái kawaii metal đến từ nước Nhật với mục tiêu khá rõ ràng là chinh phục nước Mỹ (và thế giới) khi một loạt các nghệ sĩ lớn được mời tham gia cộng tác. Nhưng có lẽ cũng giống như những lần trước đây, khi babymetal các cố uốn mình cho nghe giống nhạc Mỹ thì cái chất "Nhật" trong họ lại càng mất đi nhiều và khiến cho âm nhạc của họ không còn thú vị như trước.
69. Teyana Taylor - Escape Room: thứ âm nhạc R&B ngọt lịm theo thời đại mới được Teyana đưa vào một nhạc phẩm như một bộ phim xuyên suốt, hay đến không ngờ.
70. Halestorm - Everest: album mới nghe rất được của Halestorm mặc dù thứ duy nhất còn sót lại của Halestorm truyền thống chỉ còn là phần trống cực lạ của Arjay và các câu riff của Joe Hottinger. Ngả mũ với sự táo báo của Lzzy Hale khi sẵn sàng thử thách với những ý tưởng mới.
71. Suede - Antidepressants: mặc dù có vẻ hay bị lu mờ trong các cuộc nói chuyện về mấy ban nhạc Britpop, Suede hầu như ít khi gây thất vọng với người nghe trong các album của họ. Album thứ 10 này của họ thậm chí còn vô cùng xuất sắc. Nếu như Autofiction phát hành năm 2022 như cuốn hồi ký về tuổi trẻ thì Antidepressants mang âm thanh post punk đầy ngạo nghễ trẻ trung là luồng gió mới của một ban nhạc thuộc diện "già" đầy phong độ. Đấy quả là điều đáng nể!
72. Mobb Deep - Infinite: một album rất hay của bộ đôi Mobb Deep. Riêng phần beat thì Havoc và Alchemist sản xuất ngon lành, như "đo ni đóng giày" cho các đoạn verse của Prodigy dù anh đã mất mấy năm nay rồi. Âm thanh hoà hợp về tổng thể như kiểu P đội mồ sống dậy và rap cho chúng ta nghe vậy. Đã thế những guest được lựa chọn đều rap những đoạn verse chất lượng, đặc biệt là Nas khi anh mang tới màn trình diễn xuất chúng.
73. Aesop Rock - I Heard It's A Mess There Too: tối giản phần nhạc với các lớp âm thanh tinh gọn hơn, tạo khoảng trống để Aesop Rock rap các ca từ phong phú và chắt lọc từ một bậc thầy có vốn từ cực đa dạng. Album này vì thế nghe lại đã tai hơn Black Hole Superette phát hành trước đó nửa năm.
74. Picture Parlour - The Parlour: album đầu tay chất lượng của ban nhạc indie rock đến từ nước Anh. Nó có đủ cả, các bài nhạc đầy sáng tạo, giai điệu hấp dẫn, và chơi nhạc hết mình.
75. Anika Nilles – False Truth: ngoài việc năm nay Anika nổi bần bật trong giới âm nhạc khi được mời tham gia nhóm Rush thay cho tay trống đã khuất Neil Peart, thì album jazz fusion False Truth cùng băng Newel có lẽ ít được chú ý hơn, mặc dù nếu xét về khía cạnh jazz thì album này cực kỳ chất lượng. Ngoài việc phần nhạc đậm chất progressive có thể làm đầy hai lỗ tai lẫn căn phòng của bạn đầy thỏa mãn, thì phần hát lại có vẻ đôi chỗ chưa đã lắm dù rằng ý tưởng về một concept album cho đội hình này phải nói khá là thú vị.
76. DarWin – Distorted Mirror: một dự án kỳ thú của một supergroup với những cái tên khủng như Simon Philips, tay bass Mohini Dey, tay keyboard Derek Sherinian, tay guitar Greg Howe, và ca sĩ không ai khác chính là tay bass Matt Bissonette lừng danh.
77. MSG – Don’t Sell Your Soul: album Rock cựu trào với công thức chiến thắng quen thuộc từ một tay guitar hero và một (nhiều) giọng hát cao vút được sản xuất kỹ lưỡng.
78. Chance The Rapper - Star Line: sau album gây thất vọng như The Big Day, Star Line gợi nhớ lại những điều hay ho về Chance, chưa kể đến phần sản xuất và phối khí nghe rất thú vị cho cách thể hiện lời rap đầy phong phú.

























